Hajime
27-05-2004, 10:25 AM
Nhân mấy hôm nay báo chí đang làm rùm beng vụ bê bối , ăn hối lộ của các cán bộ Hải quan, Hajime có mấy điều suy nghĩ:
------1) Làm như các nhà lãnh đạo ở nước ta đều bị “ tai điếc” hết hay sao mà những chuyện nhũng nhiễu của cấp dưới, một cách công khai và trắng trợn, đã trở thành luật rồi mà sao các “ vị tai to mặt lớn” đó lại nói là mình không biết ? Hay quý vị đó chỉ được bầu ra làm bù nhìn , ngồi mát ăn bát vàng ,chỉ tay năm ngón, “ ngày ngày vô sở đọc báo tối về nhà xem ti vi” ? ( nói chung nhiều nghành , không riêng gì hải quan ). Nói tới làm việc cho cơ quan nhà nước, là ai cũng liên tưởng tới câu đó.!!!!
------2) “Nói không biết, không quản lý nổi “ vậy là phải xem xét đến vấn đề năng lực quản lý. Nếu cảm thấy không đủ năng lực quản lý thì tại sao lại ngồi vào cái ghế đó, sao không xin từ chức đi cho rồi. Hay là vì một lý do nào khác? Nếu ngồi ở cái ghế dó thì “ấm” hơn chăng ?
------3) Sao khi bị đưa công khai ra dư luận thì “ sẽ chờ họp kiểm điểm, xử lý “. Nhưng cái sự “ họp kiểm điểm chờ xử lý “ở nước ta thì còn hơn cả rùa bò. Cho thời gian trôi qua để sự việc đi vào quên lãng Đòi phải tìm bằng chứng rõ ràng mới đưa ra xét xử được. Thì bằng chứng đầy ra đó, nếu các cấp thanh tra làm việc quang minh và xử lý nghiêm khắc, cần là có liền. Cần chi phải đi tìm....
------4) Việc nhũng nhiễu chắc chắn là có ăn rơ một dây từ trên xuống dưới , cần chi phải thắc mắc. Cấp trên quản lý cấp dưới, không có ăn rơ thì sao cấp dưới nhũng nhiễu được. Đó là cả một bộ máy rồi .
------5) Qua nhiều vụ như Năm Cam, Lã Thị Kim Oanh, và sự việc đang được nêu trên báo chí bây giờ.... cho thấy nếu xét ngọn nghành, chắc sẽ có nhiều bố con sẽ dắt díu nhau vô tù và cán bộ của ta sẽ thiếu nghiêm trọng => chắc phải đưa vài con tốt ra hy sinh quá!!!
------6) Nói tóm lại, chuyện biết rồi, khổ lắm nói mãi, cứ nói ra cho đỡ bực, chứ Việt Nam mình nổi tiếng là rề rà đủ thứ chuyện....Từ giấy tờ cho đến khi làm thực tế mất độ 1 hay 2 năm là chuyện thường tình ở huyện, còn quên luôn thì “xiềng”. Càng lớn thêm một tuổi, hajime càng nghiệm ra thêm nhiều điều và thấy được nhiều điều. Nhìn qua những nước thiếu tài nguyên như Singapore và Nhật mà phát triển thế kia, còn Việt Nam mình, rừng vàng biển bạc mà sao còn thấp quá, chừng nào mới cao như người ta nếu cung cách làm việc cứ như vậy và có những con người như vậy trong các cán bộ của các nghành thiết yếu.... Mặc dù bên cạnh đó vẫn còn đó “ những con người có tâm huyết “ nhưng........
------1) Làm như các nhà lãnh đạo ở nước ta đều bị “ tai điếc” hết hay sao mà những chuyện nhũng nhiễu của cấp dưới, một cách công khai và trắng trợn, đã trở thành luật rồi mà sao các “ vị tai to mặt lớn” đó lại nói là mình không biết ? Hay quý vị đó chỉ được bầu ra làm bù nhìn , ngồi mát ăn bát vàng ,chỉ tay năm ngón, “ ngày ngày vô sở đọc báo tối về nhà xem ti vi” ? ( nói chung nhiều nghành , không riêng gì hải quan ). Nói tới làm việc cho cơ quan nhà nước, là ai cũng liên tưởng tới câu đó.!!!!
------2) “Nói không biết, không quản lý nổi “ vậy là phải xem xét đến vấn đề năng lực quản lý. Nếu cảm thấy không đủ năng lực quản lý thì tại sao lại ngồi vào cái ghế đó, sao không xin từ chức đi cho rồi. Hay là vì một lý do nào khác? Nếu ngồi ở cái ghế dó thì “ấm” hơn chăng ?
------3) Sao khi bị đưa công khai ra dư luận thì “ sẽ chờ họp kiểm điểm, xử lý “. Nhưng cái sự “ họp kiểm điểm chờ xử lý “ở nước ta thì còn hơn cả rùa bò. Cho thời gian trôi qua để sự việc đi vào quên lãng Đòi phải tìm bằng chứng rõ ràng mới đưa ra xét xử được. Thì bằng chứng đầy ra đó, nếu các cấp thanh tra làm việc quang minh và xử lý nghiêm khắc, cần là có liền. Cần chi phải đi tìm....
------4) Việc nhũng nhiễu chắc chắn là có ăn rơ một dây từ trên xuống dưới , cần chi phải thắc mắc. Cấp trên quản lý cấp dưới, không có ăn rơ thì sao cấp dưới nhũng nhiễu được. Đó là cả một bộ máy rồi .
------5) Qua nhiều vụ như Năm Cam, Lã Thị Kim Oanh, và sự việc đang được nêu trên báo chí bây giờ.... cho thấy nếu xét ngọn nghành, chắc sẽ có nhiều bố con sẽ dắt díu nhau vô tù và cán bộ của ta sẽ thiếu nghiêm trọng => chắc phải đưa vài con tốt ra hy sinh quá!!!
------6) Nói tóm lại, chuyện biết rồi, khổ lắm nói mãi, cứ nói ra cho đỡ bực, chứ Việt Nam mình nổi tiếng là rề rà đủ thứ chuyện....Từ giấy tờ cho đến khi làm thực tế mất độ 1 hay 2 năm là chuyện thường tình ở huyện, còn quên luôn thì “xiềng”. Càng lớn thêm một tuổi, hajime càng nghiệm ra thêm nhiều điều và thấy được nhiều điều. Nhìn qua những nước thiếu tài nguyên như Singapore và Nhật mà phát triển thế kia, còn Việt Nam mình, rừng vàng biển bạc mà sao còn thấp quá, chừng nào mới cao như người ta nếu cung cách làm việc cứ như vậy và có những con người như vậy trong các cán bộ của các nghành thiết yếu.... Mặc dù bên cạnh đó vẫn còn đó “ những con người có tâm huyết “ nhưng........