PDA

View Full Version : Vài suy nghĩ về hiện tượng bán nhà/bán đất để học Cisco



VoThanhDuy
28-05-2004, 12:46 PM
Nhân dịp đọc các mẫu rao-vặt trong diễn đàn này,

Zhangcathy đã rao bán nhà mặt tiền gấp:
http://vnpro.org/forum/viewtopic.php?t=4658

Một thành viên khác rao bán đất (tetingchoi bán đất lấy tiền học Cisco)
http://vnpro.org/forum/viewtopic.php?t=4727

Phải chăng đây là xu hướng mới nhất của các thành viên? Các chứng chỉ CCXX có điều gì đó hấp dẫn khiến các "địa chủ" phải bán vài thửa ruộng và đi học?

Câu hỏi của mình là :" Theo bạn thì sắp tới sẽ có những đối tượng nào sẽ lao vào học CCXX nữa?" Giới văn học (cụ thể là nadmad đã đi học rồi), giới nghệ sĩ, luật sư? thầu xây dựng? giới giang hồ (cụ thể là anh govap)?

28-05-2004, 12:53 PM
còn nữa, giới bệnh viện tâm thần (BB :mrgreen: ) cũng đã theo học.... :lol: .

nadmad
28-05-2004, 01:51 PM
Riêng về cái vụ "dân chơi bất cần thân thể" này, Phitin cũng có 1 cái thread đã bị thất lạc. Do Bertisboy post. Tui chỉ còn giữ lại được cái mẩu này. Vô cùng thông cảm với các dân chơi.
---------------------------------

ông bestisboy này post 1 bài sốc thiệt. Tâm trạng cứ theo nhau lên bờ xuống ruộng. Làm tui nhớ ngày đầu dọ dẫm vào đường IT. Tâm sự dông dài chớ không kể khổ nha mấy huynh. Quởn hẳng đọc.
.................
Lúc đó nhà tui hơi bị hẻo. Cả nhà kham khổ lắm. Mấy quí tử bây giờ làm gì biết món "kho quẹt" nhể? Đặc sản con nhà nghèo Nam bộ: nước mắm (nước muối?) cho xí mỡ, KHO kẹo kẹo mặn như muối lồi. Mỗi lần ăn QUẸT 1 tí thôi (quẹt nhiều là uống nước nổi 7 ngày luôn). Vậy mà thương thằng con ốm đói đạp xe học xa xôi nắng nôi, ông bà già dám bóp bụng mua cho 1 chiếc xe cúp 82 nghĩa địa cùi. Gia tài bự của cả nhà đó. Tui từ chối mãi mà khg được nên "cắn răng" nhận luôn. Khà khà.
................
Tui có thằng bạn kỹ thuật viên. Lõm bõm IT cũng là từ nó. Rồi báo chí bùng nổ chuyện CNTT, nào là không biết tin học = mù chữ, nào là ngành của tương lai... Ma đưa lối quỉ đưa đường (Mà không có thằng nào đưa tiền), tôi đâm đầu vô cái ngành hao tài này. Tối ngủ sao mà cứ mơ thấy cái PC. Cứ vẳng vẳng câu "không tin học = mù chữ". Mà không có PC sao học tin học? Hồi đó nghĩ vậy.
................
Suy đi tính mãi mới hỏi ý bà già, cho bán xe cúp mua máy. Bả lắc cái rụp. Phụ nữ mà. Nghe lời người ta bảo mua PC mau xuống giá, bán lại là lỗ sặc gạch... Tui bỏ nhỏ ba tui, ổng lắc luôn. "Bán xe lỗ lắm con. Để từ từ ba kiếm thêm rồi mua máy. Mày bán xe thì lấy cái gì mà đi học".

Ổng lái xe lam, bả làm thợ may. Đợi kiếm đủ tiền mua cái PC giá gần bằng cái xe kia chắc râu tui 8 thước, tui nghĩ bụng. Mà sức tui thanh nhiên đạp xe cực 1 tí có sao đâu. Thể thao mà. Nói dậy chớ cũng wỏai đạn lắm, đang lên xế cúp tự nhiên xuống lại xế điếc, mấy em cười cho thúi mũi. (Có ý thức giới tính rồi.)
................
1 tuần rồi 2 tuần. Đi đâu mần gì cũng cứ thấy cái PC. Tui chịu hết xiết mới chơi liều, tiền trãm hậu tấu, rinh cái xe ra Gia Long xử luôn (Xe tui đứng tên mà. Hơi bị uy tín). Mua thì lâu - Bán 1 ngày là xong. Tính trước với thằng bạn, mua PC chừa tiền mua lại 1 chiếc xe đạp để đi học.

Cái PC đầu đời: 486 AMD DX2 80Mhz, RAM 8MB, HDD 120MB. Cắn răng gồng luôn CDROM Creative2X + Soundcard Baster 16 để học Anh văn. Gần 1,400 USD. Còn đâu triệu mấy mua xe đạp, mua sách+đĩa. Chỉ còn đủ tiền tân máy bằng... chè bưởi. (chè này chắc tuyệt chủng rồi. Chè quỉ gì mà tòan bột với võ bưởi không)

Đem PC về nhà, sạo với bà già: "Thằng bạn nó gởi nhờ". Tới lúc bả không thấy tui đi xe 82, bả tá hỏa vịn tui lại. Tui mếu máo khai thiệt. Bả chửi cho 1 trận te tua. Khóc nữa mới ác chớ. (Tui là chúa ghét con gái khóc nhè). Cứ làm như bán xe đi hút chích gì không bằng.

Chuyện tới tai ba tui, ông miễn nói với tui cả ngày. Mãi tới bữa sau, cơm trưa (tòan lựa giờ Trời tránh thôi), ổng mới từ từ nói: "Con làm như vậy là đúng rồi. Ba cũng tính mua cho con cái máy, chớ học không có máy cũng khó. Nhưng mà... mày gấp wá sao ba lo kịp." Giọng ổng cứ run run. Ông già tui chống xuồng hơi bị siêu nhưng ở thành phố xuồng đâu mà chống. Chắc lại rảo xe lam đi dọ giá PC khắp rồi.
Bà mẹ ơi. Chén cơm tui cầm cứ như là cục gạch. Điếng người hết trơn. Thà sấm sét gì thì gồng mình thu lôi 1 tí, rồi huề tiền. Ai biết ổng đổi chiến thuật 180 độ dậy. Rồi ổng nói gì nhiều lắm, bà già tui lại khóc, còn tui cứ bồng bềnh như trên mây. Cứ thắc mắc mình đúng hay sai. Nhai cơm như nhai xin-gôm.
...................
Phùuu, rồi cũng có PC như ai. Háo hức. Cặm cụi. Thâu đêm suốt sáng. Giờ mới thấy chuyện bà già thức hôm thức khuya may vá có gì khó. Chắc bả mê cái máy may như tui mê PC vậy thôi. Mà máy may đơn giản, đạp đạp chạy chạy, thì có gì mà mê chớ?!?
...................
Mỗi lần tui mở máy, ông bà già hay đứng sau lưng dòm dòm. Nhưng không có hỏi gì ráo. Chắc sợ hớ gì, tui chê nhà quê. Rồi có khi trầm trồ bỏ nhỏ với nhau: "Công nhận đầu óc con người ta ghê gớm hén". "Bà nhắc nó ham vừa vừa thôi. Học quá lỡ (nguyên văn) nó đứt dây gì thì cũng như không, giống như con ông Tư Lời". (Mẹ đó thiệt ra là khìn khìn bẩm sinh mà). Xời, được học tới điên thì cũng phước tám ngón. Nói lén tưởng tui không nghe.
.....................
May sao, ông già tui có cơ hội bõ chiếc xe lam quay về nghề cũ trước giải fóng. Kế tóan. Mà xui cho ổng (cho tui luôn?!) là ổng fải thọ giáo tui vụ Excel với World. Chà, vượt qua trình độ sư fạm của tui là 1 thử thách lớn nhất trong đời sương gió của ổng đây. Nhìn bàn tay "nông dân" của ổng đè chuột lọng cọng là tui cũng wỏai đạn luôn. Nhiều lúc "mắc điên". Cái giống gì cũng hỏi. (Chắc hồi nhỏ tui hỏi ổng nhiều lắm sao á, nên bây giờ có dịp là páochù đây mà). Lúc đó 3A mà lải nhải "..hãy cứ ước muốn cho thời gian ngừng lại.." là tui vặn họng nó chết liền.
...................
May sao, nhờ có PC, wen được 1 em. Coi được! Chăm học vi tính lắm. Tui còn chăm dạy hơn. Đềmô, cây sơri (case study), riêu xêraxêdô (real scenario)... có chiêu gì tui xổ láng hết. Cặn kẽ từ thế cầm chuột, ngón nào-fím nào, hỏi gì trả lời ót ót... Mà tay em là hơi bị mướt nha. Mắt lúc nào cũng ươn ướt. Nhiều lúc đang hùng biện, em quay lại nhìn là tui bị... cà hước... cà hước...
"Nếu có ước muốn trong cuộc đời này....". Đúng là cái đồ con cái, khôn nhà dại gái. Không biết ba tui ổng thấy tui ân cần với ẻm vậy ổng có tủi thân không? Úi, chắc không, đàn ông ai lại thế?!?
.................
Chuyện dài cứ lai rai... Cái PC đó là vương làm tướng trong nhà tui 1 thời gian khá dài.
..................
Ông bà già tui tự hào về tui lắm. Đi đâu cũng khoe "Con tui làm Vi tính". (Tưởng ngon, chớ bưng bê, lăn lê, bò toài thấy bà luôn). Lâu lâu không biết nghe ai hỏi về hỏi lại tui: "Mày làm vi tính là làm cái giống gì trong đó hả mậy? Cứng hay mềm". Tui mần quản trị là cứng hay mềm trời? Tui mà trả lời cứng cứng mềm mềm, ổng bả tưởng trả lời đểu vớt tui hết hàm răng thì khốn khổ khốn nạn.
................
Ông bà già tui Hai Lúa lắm, khi không cái lấy tiền dành dụm rước 1 chiếc Đam 50 (biết giống này không?) để đi lăng quăng. Mà sao đi mua cái xe mắc dịch đó chớ. Lại cứ bảo "Tao khóai chiếc này, đạp cái là nó nổ. Tao có đi đua đâu mà mua xe fân khối lớn". Ai cũng dậy hết thì mấy cha buôn xe @ còng đói còng lưng luôn. Tui canh me đòi upgrade cho ổng mấy lần mà nhất định không chịu. Ổng bảo: "Xe mày dỏm hơn xe tao sao không lo mà bày đặt. Xe gì đề mấy bận mới nổ. Đồ của tao cấm rớ." Xui cho tui là hôm bửa đem xe tỉ thí với ổng, cái bình xe mắc dịch nó hết nước. Có dậy thôi mà ông cứ chơi wê tui wòai. Chớ có dân chơi xe nào nói Đam ngon hơn Dearm dẫu là Dream Lùn?
.....................
Ông bà già tui Tây lắm. Anh em tui đưa tiền cho xài. Ông bả có chịu đâu, cứ đòi chơi kiểu Mỹ 1 chiều, "Tiền mày, mày xài. Tiền tao tao xài. Hết tiền xin thì tao cho". Chơi sốc óc dễ sợ luôn. Tưởng giàu hả? Lầm. Bả đạp máy may hết xí wách rồi nên nhà bố trí cho xuất giá tùng phu. Ổng 68 tuổi mà gân lắm không thèm nghĩ hưu (Mà cha chủ lại khóai cựu chiến binh mới lạ chớ). Chưa hết. Ổng còn nói "Tao làm chết thì chôn chớ không ngữa tay lấy tiền tụi bây". Chịu nổi không. Tiền gì của anh em tui? Ổng là dân Kế tóan phải rành dụ này chớ. Mà biết hay "cương" dậy thì có tiền để dành đi, cứ mua cái này sắm cái nọ, bắt anh em tui xài.
...................
Ông bà già tui sính bằng lắm. Đưa tiền thì không lấy. Chớ tui lấy tiền đi thi, đem photo mấy cái bằng về đưa là ổng bả khóai lắm. "Mày dịch cho tao coi cái bằng này nói gì". "Thi xong cái này, mày thi gì nữa"... Còn lộng kiếng treo tường mới ghê chớ. Ông bạn nào của tui thấy chắc cười tui thúi mũi. "Ba cái đồ quỉ đó cũng lộng kiếng, tao lấy ******* ra 3 bữa là có cái y chang". Mà tui nói ổng bả không có chịu nghe đâu mấy huynh ơi. Còn hỏi: "Sao lâu wá không có đưa thêm tao cái bằng nào treo dậy?" (Bởi dậy tui mới đang ráng mần thêm cái CC* cho ổng bả treo, chớ tui khóai gì cái giống Râutơ dây nhợ đó. Mà fải học đàng hòang. Con ổng bả, ông bả biết mà. Luyện ******** thi nhanh quá ổng bả nghi. Qua mặt tiền bối đâu có dể.)
...................
Thời gian xuôi dòng.
...................
Bây giờ tui đang gõ bài này trên 1 máy P4 2800Mhzsiêu phân thuồng luồng, 1GB RAM, ổ cứng 80GB vô tư dư gác chân. Bên cạnh tôi, trên bàn vẫn còn cái chíp AMD 486 đồ cổ giữ làm chặn giấy. (PC 486 đã tứ mã fanh thây). Mỗi lần nhìn nó là tui nghĩ tới chiếc 82, rồi default gateway nó đẩy tui tới ông bả. Giờ này chắc lại đang đèo nhau vi vu bát fố trên chiếc Đam cà tàng đây. 2 ông bà, già dậy chớ đi đâu cũng xà nẹo khóac tay như là 2 ổ cứng Mirror - RAID 1 vậy. Vẫn tằn tiện, vẫn kham khổ. Vậy mà ai cũng nói ổng bả hạnh phúc.
...............
Còn tôi, cũng thành người của hi-tech như ước nguyện. Dẫu chưa làm được giống gì tầm cỡ to tát. Nhưng tui đang làm công việc tui yêu. Và cứ mãi mê mong cao hơn nữa, siêu hơn nũa...

Chợt tự hỏi, với những cao siêu đó, với bao phương tiện tối tân, công cụ hiện đại vây quanh này, với bằng cấp, với khát khao dân Pro chính hiệu, có giúp tôi vững vàng qua giông bão cuộc đời, đến bến bờ hạnh phúc mà những con người không 1 tấc cáp trong tay đã làm được.

"Vật chất không mất đi mà biến đổi từ dạng này sang dạng khác". Những gì hiện hữu trong tôi và quanh tôi chắc không fải từ trời xuống rồi. Thế nhưng vật chất một khi đã biến đổi sẽ không tài nào hòan nguyên lại được. Không tiền nào mua lại được chiếc cúp 82 cho tôi với cùng ý nghĩa. Không vật chất nào có thể hòan lại sức khỏe cho ông bà già qua tháng ngày lao động kham khổ, thắt lưng buộc bụng. Dẫu tôi có Pro và Hi-tech bao nhiêu.
..............
"Trong mỗi chúng ta ai cũng có 1 anh hùng" như lời 1 bài hát.
Vẫn chưa thấy trong ta.
Vẫn chỉ thấy quanh mình.
Những anh hùng vô danh thầm lặng.
......................
Nếu có uớc muốn trong cuộc đời này,
Hãy cứ ước muốn cho thời gian ngừng lại.
Bên nhau tháng ngày............................................. .................................................. ..............................

28-05-2004, 04:23 PM
Quanh đi quẩn lại đọc bài này chỉ thấy mình muốn được về nhà khóc với mẹ......... :cry: :cry:

Hajime
28-05-2004, 11:01 PM
Về cái vụ bán đất để học lấy bằng CCxx sao tui nghi quá ????? Hay là bán đất để tiền cưới vợ thì còn nghe được. ha ha :)

to bagiatrontrang:
Sao già rồi mà tui thấy bà hay viết câu ..... muốn được về nhà khóc với mẹ thế.:)

titanevn
28-05-2004, 11:07 PM
bán đất --> học CISCO --> đi làm --> kiếm miếng đất to gấp 10 lần!

29-05-2004, 01:30 PM
híc, híc :cry: , "bà" cũng được mẹ sinh ra chứ đâu phải chỉ có mấy người mới có mẹ sinh ra đâu.

Cuộc sống là cái gì đó rất cuốn hút, cuốn hút 1 cách kì lạ. Ai đã từng bước chân vào nó mà không bị cuốn hút vào vòng xoay của nó bao giờ đâu?
Nhưng cuộc sống lại rất tuyệt vời. Nó phân định ra 2 chủ thể rất rõ ràng và luôn song song cùng nhau: vật chất và tâm thần. Chính nhờ 2 chủ thể này mà nó định hình ra được con và người. Con người là sự hòa hợp 2 chủ thể đó của cuộc sống và tạo ra sự cân bằng giữa chúng.
Đã có bao giờ trên đường bạn lặn lội, bạn chợt cảm thấy mình vô tâm kì lạ?
Đã có bao giờ nhìn lại mình, bạn lại cảm thấy mình ích kỉ?
Đâu là sự thừa và đâu là sự thiếu trong cuộc sống?
......................
Thôi ngưng đây, khóc đã rồi nói tiếp :oops:

kid_of_god_2003
29-05-2004, 01:52 PM
ac. ac.
Chưa kịp đóng gói phần mềm về thân thế và sự nghiệp của nadmad mà nó đã tung luôn open soucre làm người đọc xem ướt hết cả bàn phím thể này thì còn làm ăn gì nữa.
ông làm tôi nhớ lại thủa đi bán máy PC bằng xích lô cùng mấy thằng bạn (không có xe đạp nên phải thuê xích lô trở)

Jeffrey_LE
01-09-2004, 01:20 AM
Saigon *** và Hà nội *** đều phải trả tiển cho các Regional Academy . Họ bắt mỗi năm phải nhận chuyên gia CIsco sang lau chùi máy móc . Riêng muốn được làm Regional thì trong vòng 18 tháng phải có được 10 Local Academy như Hanoi hay Saigon***.

Các bạn bán đất để học Cisco thỉ chỉ có lợi trước hết cho các đại lý của Cisco . Có dược bằng xong bạn đi làm ở thành phố sẽ co tiền. Tiền này lại để mua nhà ở thành phố và chạy hộ khẩu ý mà.

Các bạn là anh hùng vì đã đóng góp cho nền kinh tế vận hành đuọc liên tục.