Trong CIT thì có nói tới 3 mô hình troubleshoot là:
top-down: được sử dụng cho những vấn đề mà mình nghi là liên quan đến các upperlayer, và bắt đầu kiểm tra sẽ là các ứng dụng chạy trên lớp application.
bottom-up: được Cisco khuyến cáo là nên sử dụng để giải quyết những vấn đề phức tạp, và nghi là vấn đề nằm ở các lớp dưới, như physical layer. và điểm khởi đầu để kiểm tra là lớp VL
chia để trị: được sử dụng cho những trường hợp mình đã biết lỗi xảy ra ở những layer xác đinh. Ưu điểm của phương pháp này là nhanh, giúp tìm ra vấn đề một cách nhanh chóng, vì ta có thể biết được vấn đề nằm ở những lớp dưới hay trên lớp mà ta chọn để bắt đầu troubleshoot. Giúp giảm được phạm vi troubleshoot. Tuy nhiên phương pháp này được dùng cho những troubleshooter kinh nghiệm.
Mong được các anh chị chỉ giáo thêm.
...
And we are all connected to each other
In a circle, in a hoop that never ends
...